Things I haven’t said yet

Things I haven’t said yet

Things I haven’t said yet

LTME-postChào Phương,
Cũng lâu rồi nhỉ. Phương dạo này thế nào rồi? Ông bà vẫn khỏe chứ?
T hi vọng mọi người vẫn mạnh khỏe. Chắc c thấy địa chỉ gửi đi lạ lắm nhỉ? Cách đây không lâu, ông bà t từ Miền Nam đã quay ra đây ở. Vậy nên t cũng đã chuyển về ở cùng một phần để phụ giúp mọi người, một phần để tiện lợi hơn trong việc sinh hoạt của t. Hiện tại, cuộc sống của t đã khá ổn định về cả mặt vật chất lẫn tinh thần. Song…
Đã gần một năm rồi. T cảm thấy thật là trẻ con khi sau ngần ấy thời gian, vẫn quyết định viết bức thư này gửi c. Bây giờ c đã có một người khác, và t hoàn toàn tôn trọng điều này. Nhưng có quá nhiều điều t chưa nói và t ước đã có thể nói sớm hơn. Nên t viết bức thư này, một bức thư để t có thể nói lên hết những gì trước đây t ko dám nói.
T đã sợ. Sợ cách c đã yêu t rất nhiều, cách c đã hi sinh rất nhiều thứ cho t. Quay lại những ngày đầu, lúc mà t gặp c ở Booshirt. Chúng ta đã từng cảm ơn Boo rất nhiều vì mang hai đứa gặp nhau. Suốt thời gian t được may mắn ở bên c, có quá nhiều kỉ niệm đẹp để t có thể kể hết. Những lần “đi trốn” ở tận Aeon bên Long Biên, hay là trại hè Unicamp. Năm nay t đã mong c đi, nhưng thật tiếc rằng khi không thấy c. Đơn giản, không màu mè thì có những lần trốn học, bọn mình chỉ đi ăn uống linh tinh hay là đi lượn, hóng gió. Những thời gian đấy hiện tại có lẽ vẫn là những thứ đẹp nhất cuộc đời t cho đến bây giờ.
Nhưng cái gì đẹp đẽ cũng sẽ phải có lúc kết thúc. Thật lòng mà nói, t vẫn luôn cảm thấy trống vắng trong tâm hồn, như cuộc đời t mất đi màu sắc, hay nói cách khác là quay trở về lúc trước khi c đến. Việc chúng ta bước đi là một cái tiếc, nhưng tiếc hơn là bước đi không hề nhẹ nhàng, thanh thản. Bọn mình vẫn còn quá nhiều mâu thuẫn giữa hai đứa, mà chủ yếu do t là đứa gây ra. T đã quá cứng ngắc, hẹp hòi, và cứng đầu với c. T không hề hiểu rằng, không hề biết rằng c là cả một cuộc đời đối với t. T đã không trân trọng c như cách c đáng được. Sau ngần ấy thời gian, t chưa từng ngừng suy nghĩ về hai đứa. Và sau cùng, t nhận ra t nợ c một lời xin lỗi. Một lời xin lỗi từ tận đáy lòng, lời xin lỗi t mất gần một năm trời để xây dựng can đảm để có thể viết những dòng này cho c. Một lời xin lỗi c đáng được có trong suốt thời gian qua. Một lời xin lỗi để giải quyết mọi mâu thuẫn giữa hai người. Có thể c sẽ không thể bỏ qua được cho t những ngày tháng ấy. Nhưng t cũng chỉ hi vọng c hiểu cho t, và hiểu rằng lời xin lỗi này là từ một con người đến với c vào những ngày đầu, đầy tình thương và sự chân thật.
Xin lỗi vì những lần cãi nhau, t chưa bao giờ nhường nhịn c. Xin lỗi vì trong suốt thời gian ở bên cạnh t, t chưa thể cho c được nhiều như những gì c đã cho t. Xin lỗi vì đã không tôn trọng c cái cách mà c đáng được tôn trọng. Xin lỗi vì đã không nhận ra c luôn ở bên t dù chuyện gì xảy ra. Xin lỗi, vì sau khi mọi chuyện đổ vỡ, t không hề biết rằng mình đã vô tâm như thế nào. Và trên hết, xin lỗi vì mọi thứ, vì những việc t đã sai lầm mà chính bản thân t còn không nhận ra, và để c phải phiền lòng.
C bước vào cuộc đời t và để cho t thấy rằng t đã được yêu thương đến mức nào. T mừng vì c đã tìm được những mối quan hệ mới. T mừng vì có lẽ c đã tìm được một người trân trọng c hơn t. Cảm ơn vì tất cả những gì c đã mang lại cho t!

0 Comments

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*